Wednesday . 28 July . 2021

Ngày ấy, trời nắng và nóng xuất sắc, có tương đối âm u vào lúc xế chiều. Tiểu ni sư sẽ tưới hoa bỗng nhiên tạm dừng. Liên muội tự bên cạnh dắt xe pháo vào, chắp tay vái.

Bạn đang xem: Tỷ muội

A di đà phật. Ni cô tưới hoa à?

Vâng. Tiểu ni cười tươi rói. Đạp xe mặt hàng dặm mặt đường, được bắt gặp thú vui này cũng khuây khỏa. Liên muội bất chợt nhớ, có lần mặt Trung Tâm Liễu Quán mời cần sử dụng cơm hến cgiỏi, vừa mới phú những ni cô bưng lên thì thầy Giám đốc về.“A, thầy về, thầy về”. Có lẽ reo lớn tuyệt nhất là tè ni. Nụ cười sau loại áo tnhân từ môn sao nhưng mà hồn nhiên và thanh hao thóat chũm. Không chỉ mình ni cô trẻ tuổi, tánh vốn giỏi mỉm cười nlỗi trẻ em, nhưng mà các sư ni không giống cũng thế. Thầy giám đốc bước vào, đặt mẫu túi vải xuống bàn rồi chắp tay mỉm mỉm cười chào lại. Không khí Liễu quán hầu như ngày còn là tòa công ty cũ - có đầy tính giải pháp phương Đông - thời điểm nào thì cũng vui, thời điểm nào cũng có tín đồ và hễ bao gồm họp hành, độc nhất vô nhị là vào dịp Festival, Liên muội không vấn đề gì quên đươc nụ cười hồn nhiên của các sư ni lúc ấy. Bữa cơm trắng hến cgiỏi sao ngon gắng, những tiểu ni tất cả vị còn ca Huế rất hấp dẫn.

- Cô Liên thọ ni bao gồm khỏe khoắn không?

- Khỏe, còn sư ni thay nào rồi? Sư tỉ tất cả trên phòng không?

- Có. Tiểu ni ngập kết thúc định nói nào đấy lại thôi.

Leo lên mấy bậc thang lầu, để dép phía không tính, Liên lao vào gian phòng hướng phía đông rộng lớn thênh thang. Rồi ngẫu nhiên dứt lại trước tấm bảng đề.“ Không tiếp khách hàng, xin hoan hỉ”!Đã mấy lần rồi sư tỉ treo“ miễn chiến bài bác ”chđọng chưa hẳn new hiện nay. Hơi thuyệt vọng một chút ít, Liên muội bước xuống lầu, đem xe đi thẳng ra cổng. Tiểu ni vẫn tồn tại nghỉ ngơi trong Sảnh cấp đi theo.“ Sư tỉ nhức gì cầm cố ”?

- Cô Liên chần chờ à? Tiểu ni nói một triệu chứng bệnh mà Liên sẽ đóan biết, vì chưng ông chồng mình cũng đều có bệnh trực thuộc các thứ trong ruột, nhì trái thận chỉ từ một quả, lại thêm hội chứng viêm truất phế cai quản mạn tính, xung quanh năm ngồi bên trên thuốc, đối với sư tỉ vẫn nhẹ hơn. Ngập ngừng giây thọ, Liên leo lên xe đạp điện thẳng không ngoái lại nữa.

Thật ra, Liên muội vẫn không làm lễ nhập môn, vẫn chỉ cần cư sĩ tại nhà. Cái phái quy y cuộc chiến tranh mang mất rồi, hứa hẹn vẫn có gia đình lên chùa quy y lại, tới nay vẫn cứ là lời hứa hẹn. Công bài toán bộn bề so với một thiếu nữ. Sư tỉ nói, đạo vai trung phong tín đồ ta bự. Vốn biết tánh đểnh đoảng của Liên, sư tỉ ko nói thêm.

Tiểu sư ni tất cả tánh tuyệt cười, đang cười thì mỉm cười hết giải pháp, Liên muội ước ao chụp một tấm hình họa, tự đại lễ Phật đản Vesak. Mà ttránh ơi, tấm hình họa chụp rồi để quên trong ngăn uống kéo, bao nhiêu lần xuống ca tòng rồi quên. Lế Vu Lan ttránh mưa to, bạn Đồng Khánh nhắn lưu giữ quý phái Trung trọng điểm văn hóa Phật giáo Liễu Quán nhé. Nhớ mang lại dáng vẻ khổ sở của sư tỉ, Liên không còn hầu như hứng thụ đi. Hết hứng đi chơi lúc nghĩ về, sư tỉ sống chùa 1 mình, mặc dù những thiết kế không muốn tiếp ai, bên phía trong chắc hẳn rằng cần có bản thân kề bên. Vậy mà lại mưa mập qúa, lười đạp xe đi. Ngulặng nhân ko kỳ lạ, bao gồm một lần sau lụt, rước xe đạp xuống chùa nhưng bị fan ta tông bất tỉnh, thức giấc dậy trong bệnh viện, gặp chấn thương não, yêu cầu ở nhà nhì tháng mới thông thường lại được. Do này mà ngại đạp xe pháo đi Lúc trời mưa to. Và trường đoản cú kia thêm an toàn đối với bạn dạng thân, không dám hành vi theo cảm tính nữa. Mọi năm vẫn lên ca tòng Đức Sơn nghịch cùng với những em nhỏ dại, sau khi làm lễ gắn huê hồng cùng với sư bà ở tịnh thất Quận Hoàng Mai.

Ngày đi ca tòng Klặng Tiên với sư tỉ, leo lên hết từng ấy bậc cung cấp, sư tỉ khía cạnh đỏ lựng, Mặc dù fan Khủng hơn, Liên muội nhỏ bé hơn cùng tí hon hơn. Leo xuống sư tỉ tạm dừng đem khá mấy lần, thsinh hoạt hào hển. Hai bạn phụ nữ tuyệt nhất ấy là nhì tín đồ đi chậm nhất, vả lại sau lụt tuyến phố leo núi khó đi. Lúc ấy Liên chẳng thể cùng không lúc nào nghĩ ra sư tỉ đang mắc căn bệnh, mà dịch ko vơi. Họ đã đi một ngày con đường ra bên ngoài huỵên xa cứu giúp trợ. Một bữa Liên muội xuống thăm, luôn thể, sư tỉ bảo, Liên vẫn muốn sinh sống lại ca tòng ko, hãy mang lại cvào hùa tu. Trước đôi mắt cứ mang đến dự lễ cúng qua con đường vẫn.“ Sao Gọi là cúng qua đường, sư tỉ ”? “ Cđọng cho là biết mà ”. Thật sự Liên gồm dự mấy lần lễ cúng này có điều thiếu hiểu biết nhiều ý nghĩa thôi. Liên muội tất cả gia đình, con cái, bận bịu đủ chuyện, lại thêm loại nghiệp dạy học tập. Bây tiếng không thể dạy dỗ nữa sau khoản thời gian cậu út ít vào được ngôi trường Đại học, tiếp đến thì giải pngóng luôn cthị trấn dạy cho khỏe khoắn, vậy mà tất cả khỏe đâu. Công việc cđọng bộn bề. Mấy lần fan ông xã thấy vk bận bịu thừa, mới lấy vk bé vào quán cơm ctuyệt, Hotline là tránh bớt cthị trấn bếp núc vườn tược. Ttách ơi, sự im tĩnh như thế nào có? Cái quán cơm trắng chay khét tiếng ngon, Việt kiều siêu say đắm, vậy nhưng mà nhỏng dòng chợ tuyệt nhất là vào trong ngày sản phẩm bảy, chủ nhật. Người vào đông, giới tăng sĩ đành rằng, thanh niên còn vào đông hơn, tín đồ trung niên cũng nhiều, do nhu cầu siêu thị nhà hàng hợp với ví tiền, và size chình ảnh nữa. Càng ăn khách càng ồn, tín đồ ship hàng, những cô nhỏ dại mặc áo nâu chạy cho tới chạy lui, fan kêu thực đối kháng ân hận thúc, bao gồm lúc ngồi chờ đến 15 phút mới tất cả fan mang đến hỏi, rứa là mau lắm rồi; phân vân bao gồm còn đúng nghĩa ctốt tịnh? Hay bao gồm Ctuyệt nhưng mà ko Tịnh chút ít nào!

Phải, trở về chùa vốn phía trong mong ước của Liên, chỉ bao gồm điều chưa thuận duim thôi.

- Lần nào muội mang đến cũng có thể có tiến thưởng mang lại, ta thì chẳng gồm bỏ ra cho muội.

“ Người khác là tnóng gương soi cho chính mình, sao sư tỉ nói nắm.” Bụng suy nghĩ vậy cơ mà Liên ko nói ra, sợ sư tỉ đã không vui lại đọc nhầm. Nội chiếc Việc xuống tóc của sư tỉ là chuyện bản thân không làm được; giỏi không có tác dụng được.

- Liên có trực thuộc kinh không? Sư tỉ hỏi.

- Tạm call là ở trong khiếp Bát nhã.

Vừa lúc đái sư ni ngủ dậy sau giấc mộng trưa, lao vào nghe lời nói ấy, bưng miệng mỉm cười.

- Có nghe cô Liên nói đưa ra không? Chuyện gì rồi cũng khiến cô cười được tốt sao? Sư tỉ trách rưới. Tiểu ni sư không cười cợt nữa. Liên muội cũng cười, vốn mê say tánh bộc trực của ni sư, cực kỳ hồn nhiên thanh hao thóat, sao bên trên đời lại sở hữu mẫu tâm trong sáng từng ấy rò rỉ. Một bữa, sư tỉ lại nói:

- Chùa người ta khổng lồ béo, xinh tươi, ca dua bản thân sao nhưng mà trống vắng quá!

Điều này thì sư tỉ nói đúng. Ngôi nhà ba gian của một mái ấm gia đình nào kia cúng dường? cthị trấn này sư tỉ không phân tích, phần đơn vị dưới trống vắng và hơi ẩm mốc. Phía sau là khu vực mái ấm phật tử sinch họat vào ngày cuối tuần, khía cạnh quay về hướng Đông phái mạnh buộc phải lạc quan rộng. Điện thờ Phật phía bên trên lầu, tuy không nhiều bao gồm ngày giờ rhình họa mang lại cvào hùa nhưng lại Liên vẫn ưng ý không gian lặng tĩnh gần như tuyệt vời và hoàn hảo nhất của chùa Kim Tiên, với chiếc địa điểm mà sư tỉ cho là trống trải, nói không giống là tương đối tầm thường này. Ngồi vị trí bậc thềm trước chánh năng lượng điện, trong khỏanh khoắc im thin thít quý giá ấy mà Liên muội lắng lòng mình lại, bao nhiêu nỗi thấp thỏm ngày thường xuyên nhạt dần dần đi rồi tắt hẳn.

- Nlỗi cố này trái gồm hơi trống trải thật, nhưng…xây chùa khổng lồ béo đẹp tươi có tác dụng cái gì?

Trong phòng im lặng. Sư tỉ thsinh sống nhiều năm.

- Thông thường ta thấy Liên muội cũng tinh tế không kém cạnh gì!

Liên áy náy.

- Ssống dĩ nói điều ấy là vì…hôm ra ngòai mẫu buôn bản ốc hòn đảo nghỉ ngơi huỵên, thấy học tập trò nhưng thương quá! Chúng nhỏ dại nhỏ nhắn, ngờ ngạc với xanh tươi. Chỉ có một hộ năm mươi nđần với một chai dầu nạp năng lượng, sao quý thế!

- Quý ta tuyệt qúy họ?

- Qúy dân. Dân làm cội. Sư tỉ tốt nghiệp khoa Văn uống học phương Đông làm việc Trung quốc vững chắc còn ghi nhớ bốn tưởng:” Lấy dân có tác dụng cội ”của Mạnh Tử?

- Ta nhớ nhiều tốt nhất là thơ Đường. Mê vnạp năng lượng học cổ Trung hoa new xin đi học. Thế mà lại bây giờ…Sư tỉ cười, thú vui khiến khuôn phương diện sáng bừng lên chút đỉnh.

Liên ra về, về đơn vị bảo con gái hỏi vị bác sĩ xuất sắc chuyên điều trị căn uống bệnh dịch này phương thuốc điều trị. Khuim sư tỉ nên làm trị một thầy thôi. Người bà bé của Liên cũng sẽ bị đau nhức bệnh dịch này tưởng mất, ngạc nhiên nhờ vào tìm kiếm đúng thầy ngoài ra sống cho đến hiện giờ. Có lẽ áy náy, tỉ nhờ tè ni cô lấy lên công ty một cuốn kịch của người sáng tác người Đức lừng danh B. Bretch Hotline là đền rồng chút ơn tri ngộ. Bữa đó, vô tình ra giếng rửa tay, thấy hai bồn hoa tỉ muội nhằm đằng sau đơn vị, sư ni quá bất ngờ bởi nỗi nhì bồn hoa tỉ muội Trắng đỏ, bồn hoa white trông đẹp hẳn nở nhiều hơn nữa bồn hoa đỏ. Có điều loại thì rêu xanh, loại thì vỡ góc, lại còn vứt lnạp năng lượng lóc so với những chậu lan khác được kê ở vị trí long trọng, coi ko xứng một chút nào. Ni cô nói.

- Sao cô Liên không tải hai dòng chậu men, làm cho đẹp?

- Ừ, Liên đã download. Nói vậy, vào bụng nghĩ thì thầm, lời hứa hẹn tải chậu dễ dàng tất cả năm sáu , xuất xắc mười năm rồi, cơ mà đâu chỉ có tất cả sở hữu nhì dòng chậu? Giò lan hồ điệp sống sót sau trận đàn 99, côđê sẽ sứt mẻ mà hơn nữa nhằm đó, năm nào thì cũng trúng hoa lúc đầu năm mới, có thể nói rằng là giò lan đẹp nhất.

Bẵng đi một dạo, Liên muội không tới ca tòng. lúc mang đến thăm, bắt đầu xuất xắc sư tỉ đã chuyển chỗ ở. Chỉ bao gồm tiểu sư ni ở lại.

- Sao ni cô không cho tôi biết?

- À…ừm, sư tỉ không muốn ai biết, hôm kia bệnh dịch trngơi nghỉ nặng trĩu, tưởng ko qua ngoài, mới xin dời khu vực …

- Thôi để tôi đi thăm, bị lâu ni bận vượt.

Giữa trưa nắng, Liên cùng ông chồng ra ca tòng sinh sống ngoại thành. Ngôi cvào hùa này to hơn chùa cũ, ở sâu trong con đường xóm, đường vào ca dua bao gồm rặng tre non xào xạc. Ca tòng bao gồm chình ảnh, trước phương diện là cánh đồng lúa, bên hông là con đường làng, trường học tập, vết mờ do bụi tre, phong cảnh yên tĩnh với rất đẹp. Trước phương diện, cống tam quan chùa tất cả một Sảnh vận tải giành cho tkhô cứng em nhỏ. tổ ấm phật tử thường sinc họat cắn trại trên đây, cho tới câu hỏi thi đá banh. Tuy không thanh khô tịnh bởi ca dua trên núi nhưng lại chình ảnh sinc hoạt mừng rỡ là vấn đề cần cho người sẽ bệnh. Cả cha gặp gỡ nhau với ít sung sướng. Liên từ trách rưới bản thân không để ý vị sư tỉ để quá lâu.

Xem thêm: Cách Tăng Điểm Thiếu Lâm Đao Võ Lâm 1 Thiếu Lâm, Hướng Dẫn Tăng Điểm Thiếu Lâm Đao

- Tỉ ra đi âm thầm lặng lẽ thế?

- Có gì mà nói. Liên muội từng bảo ta đừng nhọc lòng, sao hỏi thế? Bây giờ đồng hồ đang mùa an cư kiết hạ. Đến dự lễ đi.

- Vâng.

- À, nói đến thầy Mạnh tử, ta ghi nhớ mang đến câu: “ Dân vi qúy, làng mạc tắc vi khinc.” Dân là quý độc nhất, mới cho nước. Làm sao trong một nước, không tồn tại cảnh fan già đề xuất gánh nặng, mùa hè gồm áo mát để mặc, mùa đông có áo lạnh lẽo. Nhắc tới việc học, không thể không nhớ đức Khổng phu Tử.

“ Học nhi thì tập chi?

Bất diệc chuẩn y hồ?

Hữu bởi từ viễn phương thơm lai

Bất khử lạc hồ?

Nhân bất tri, nhi bất uất

Bất diệc quân tử hồ” ?

Học thì cần luyện tập, không rành rọt sao? Có chúng ta trường đoản cú xa mang lại chơi, ko vui sao? Người ta không biết đến bản thân, bản thân không giận, chẳng bắt buộc là bạn quân tử sao?

Chồng Liên cười cợt.

- Sư tỉ thật là fan kế hoạch xem xét lắm.

- Câu ấy dành riêng cho Liên. Liên đúng là…

Sư tỉ không nói không còn câu. Họ ngồi chơi xế chiều bắt đầu ra về. Liên hiểu tụng kinh Pháp Hoa được một buổi; ca dua không xa nhưng mà đường đi nắng, lại qua một chiếc cầu nhỏ bé, giẫm xe về đến nhà thngơi nghỉ hào hển một lúc. Một bữa tỉ nói.

- Chúng bản thân gặp nhau là dòng duim, thôi mang lại đây đầy đủ rồi.

Người tuyệt chạm chán gần như hằng ngày, lại là bao gồm sư prúc của họ. Sư phụ sống trên núi cao cực kỳ xa, các lần mong gặp mặt tín đồ, chỉ có thể chạm mặt qua thơ. Người viết thơ tương đối nhiều, hàng vạn câu, hàng ngàn chữ…Bất cđọng tởm Pháp Hoa, tốt tởm gì rồi cũng phần lớn cần sử dụng thơ diễn đạt.

- Sư tỉ cứ nhọc lòng về điều đó sao? Liên chỉ nói vậy rồi từ giã ra về. Một mon sau trở lại new biết sư tỉ đang trsống về ca tòng cũ. Liên giẫm xe mang lại gặp gỡ cơ hội tất cả khách mang lại thăm với cháo ctốt mang đến sư cô. Có cả người mẹ của sư tỉ, tín đồ cứ đọng vào ra luôn luôn vày dịch trạng của con. Cả tía kính chào nhau, sư tỉ trông ai oán hẳn. Thấy sư tỉ không thích ăn uống cháo, Liên nói.

- Cháo nấu ăn ngon thừa, Liên thấy nhưng thèm, tuyệt là chúng ta cùng dùng với nhau vậy?

Có lẽ câu nói có tác dụng sư tỉ cồn lòng, đề nghị sau đó 1 cơ hội bắt đầu gật đầu đồng ý đồng ý ăn uống. Bệnh cần phải ăn uống nhạt. Phải cử muối hạt, thế nên nhưng mà nhiều ngày sư tỉ ngán nạp năng lượng. Chồng Liên khulặng, trường hợp lượng đạm cđọng thóat đi như vậy, giỏi hơn là ăn uống đạm động vật hoang dã một tuần lễ vài bữa mới có thể bù lại. Sư tỉ kết thúc khoát, ko. Chồng Liên không nói thêm. Tế Điên hòa thượng là một ngôi trường phù hợp khác.

Bắng đi một dạo, Liên kẹ ca dua mới hay sư tỉ ra quê không vào lại. Tiểu ni sư nói.

- Bệnh không tiến triển cũng ko lui đi, sư tỉ ngày dần ngán đời, không muốn tiếp ai, nói rằng phần lớn người đang quên mình. Bệnh tật khiến cho làm biếng kinh kệ, khi nào cô Liên xuống nghịch khuyên bảo sư tỉ hotline là chút trợ duyên!

- Đối với người tu, chết sống đầy đủ phía bên trong một chữ “ không”, bao gồm chi mà lại ngán hay không chán?!Liên đáp. Thật sự công việc đơn vị, câu hỏi riêng rẽ tứ bổn phận chân oán sát không còn giờ đồng hồ rồi. Lời nói của tè ni khiến cho Liên hơi kinh ngạc. À. Lâu ni vẫn tiếp tục Review đái ni sư chỉ biết cười nói vô tư, ngã ra không hẳn. Trước lúc ra quê, sư tỉ gồm in tập sách khuyến mãi Liên. Liên phát âm không còn cuốn nắn, có bài cực kỳ ưng ý. Văn uống của tỉ bao gồm bài viết hồn nhiên, trong sạch, thật là đạo trung khu của tín đồ tu. Có bài vô cùng quắc thước, không không giống bậc cân nặng quắc anh hùng là bao, ông chồng Liên đọc hơi kinh ngạc. So văn ấy, người nắm ấy, không phải ko tuyệt vời tế nhị, ni nhức bệnh nguy kịch, chán đời cũng nên, bởi trường hợp sinh sống lại trọng điểm lí nhi đàn bà thường xuyên tình, thì không rời khỏi có lúc so bản thân với những người khác. Người ta tiếp cận đi lui tự do, từ trên, nay mình nhức tí hon nặng nằm một chỗ, mấy người nhớ tới?! Vì suy nghĩ như thế nhưng chúng ta đồng tu cho thăm, có khi cúi phương diện không thích thủ thỉ.

- Phải rồi, trong giới tu hành, bất cứ chiếc gì cũng Hotline là duyên, sắc. Các pháp vốn vô tự tánh, loại này có thì chiếc cơ có, cái này không thì cái cơ ko. Thôi chừ đái ni đi học, cô Liên về nhé.

- Trước phía trên tỉ bao gồm khuim tôi nên đến lớp, công ty nhật làm sao Liên cũng bận, không đi được.

- Đạo trung tâm của tín đồ ta lớn! Tiểu ni cười cợt rồi con quay đi. Liên cũng lên xe đạp đi. Mỗi khi đến chùa là mang đến với trung tâm trạng hồi hộp của người con đi xa về nhà. Từ ngày sư tỉ bệnh, cảm giác bầu không khí không giống, người tỉ tỉ này ngày dần ngán đời, càng cực nhọc tánh, gồm lần còn che phương diện không muốn tiếp. Mẹ sư tỉ khổ trung tâm lắm. Mùa xuân này hai người mẹ bé ra quê, Liên cầu Phật bà giúp cho sư tỉ hết dịch. Có lần còn khuyên ổn, sao tỉ không cầu Phật bà Quán Thế Âm? Nói hoàn thành mới tự trách rưới bản thân, bạn ko tu lại khuyên fan xuất gia cầu Phật, thật ngược đời!

Tuy bấy lâu, dành được từng nào không để dành cho bạn dạng thân nhưng mà đến con cháu, cho tất cả những người nghèo, năm nào cũng bảo con thanh lọc giảm số áo xống ko khoác ra rước lên viện cô nhi mang đến học trò nghèo, đương nhiên chút ít xoàn bánh; sư cô bảo bao gồm đưa ra rước lên cho những cháu ăn với. Mới ngày hôm qua thôi, sau ngày tết, chút xíu bánh kẹo thường niên của học tập trò biếu thầy cô, Liên nhằm giành cho ttốt mồ côi. Một việt kiều cũng với lên năm két sữa. Sư cô bảo mua cho chút nếp, nấu nướng xôi buổi sáng côn trùng đứa từng nuốm ăn đến mau. Liên nói, khối óc của tcực rẻ là trẻ vẫn to rất cần mặt đường, do đó giỏi nhằm dành bánh kẹo cho những em. Cô bảo có Khi sữa cũng đều có sâu vị hết hạn, người tiêu dùng không để ý, trong mười két không còn tía két là qúa hạn. Thật là nghiệp. Mỗi tín đồ đều phải sở hữu một chiếc nghiệp, chỉ vị tu nhân tích đức new ít hơn nghiệp cphía.

Ngồi thủ thỉ cùng với nhị vị sư cô, cô nói về phật pháp thừa tuyệt, dụng ngôn giản dị và đơn giản nhưng ngắn gọn xúc tích. Sư Cô nói công ty trường bây chừ ko dạy về đạo đức như xưa, Liên hỏi vậy nghỉ ngơi viện cô nhi, quý cô dạy ra làm sao, tốt nhất là cùng với lứa tuổi đôi mươi, mẫu tuổi thèm khát tình cảm? Sư cô nói, chỉ dạy Phật, vày Phật là đạo của sự thật, chỉ nói vật gì thiệt. Sư trưởng vốn fan hào phóng, hành động dứt khoát, mặc kệ thị phi trần thế. Mình không ăn mặn ngôi trường là một trong lẽ, không câu hỏi gì bắt những tthấp sẽ lớn dùng đồ chay nằm khu đất, ksi khổ theo cả. Các em cần có sữa, gồm mẹ nuôi, tất cả tình thương thương thơm, và có chưng sĩ thường xuyên.

Sư phó, một người cao nhỏ xíu, bắt tay Liên nói nhiều ngày thừa, lâu ngày qúa. Nói cthị trấn về những em, về thực phấm. Liên lý giải về mặt đường là món luôn luôn phải có cho việc trở nên tân tiến óc bộ, độc nhất là với tthấp vẫn phệ. đa phần sự việc lắm, cùng với trẻ thiếu niên, bọn chúng cần phải có sách phát âm, mà lại ở trong nhiều loại sách thích hợp độ tuổi vì chưng chúng không với không xuống tóc. Sư cô đáp, bọn chúng tất cả nghề là trường đoản cú tách rời được rồi, chiếc khó là nuôi và dạy. Nuôi dễ, thời điểm làm sao cũng đều có các nhà hảo trung tâm tài trợ, mà dạy dỗ khó. Ví nhỏng giáo dục những em đứng vững trước bao thác lọan của cuộc đời, nlỗi đua xe pháo, đua đòi, rồi theo bọn chúng chúng ta rong chơi, gồm đứa quăng quật viện cô nhi đi hai mon, viện phải nhờ bạn truy nã tìm…Rồi cũng buộc phải la mắng, phải pphân tử, khó lắm cô Liên ơi. Liên hiện nay mới ân hận hận, xưa nay tôi chỉ quyên tâm đến học tập trò bao gồm cha mẹ nghèo, không suy nghĩ mang đến vai trung phong lí học tập trò của viện cô nhi. Mà trời ơi, so với các em người vợ, rất mẫn cảm và sắc sảo, làm sao nói cho các em phát âm đây về câu hỏi buộc phải giữ lại gìn sự trinc white cho doanh nghiệp, với những em trai ham mê chơi ko cố gắng chỉ có giải pháp “ trừng trị ”( chữ sư phó cần sử dụng ) mà thôi – thật ra làm cho cố cũng Chưa hẳn là kế sách tuyệt ho gì, không nạm cần sử dụng chứ trừng phạt tại chỗ này vì chưng trái cùng với lẽ trường đoản cú bi của phòng Phật. Chúng vẫn bỏ đơn vị tức viện cô nhi đi cho mau. Đó là không nói tới, xuất thân của những em là gì? Đều là các hoang tnhì vì người chị em bạn phụ vương vô trách rưới nhiệm có bỏ trước cổng chùa! Thật tội nghiệp, đúng thật lời sư cô viện trưởng nói, Phật dạy dỗ trần thế này là cái lò lửa, mặc dù cũng có biệt nghiệp giả dụ bản thân biết tu.

Mãi truyện trò vắt nhưng mà khi nhì vk chồng ra về trời sẽ hoàng hôn.

Về công ty, Liên tưới các cây cảnh, thấy nhì chậu hoa tỉ muội trắng đỏ thì bồn hoa Trắng nngơi nghỉ nhiều hơn, hoa đỏ duy nhất bông. Hai dòng chậu sứt mẻ, ngày hay vẫn bỏ lnạp năng lượng lóc gần giếng. Mỗi lần xách nước tưới cây đều cảm thấy lòng cực kỳ an tịnh, đột ghi nhớ mang đến lời tè sư ni nói. Phải, toàn bộ những pháp phần nhiều chỉ với danh, dung nhan, tất cả là không. Vậy cần ko buồn lo mang lại sư tỉ nữa.

Xem thêm: Phim Địa Đạo Cá Sấu Tử Thần Vietsub Thuyết Minh Full Hd, Địa Đạo Cá Sấu Tử Thần Full

Chỉ khẩn khoản Phật bà Quán rứa âm, làm sao để cho con người đầu tiên tu để tập yêu thương thơm, sao để cho trẻ nhỏ được sống vào tình yêu dấu. Chỉ gồm tình thương thơm bắt đầu xóa không còn hồ hết hận thù, huống hồ nước trong một tổ quốc qua phân nhưng tình trạng thanh thiếu thốn niên bất hợp pháp, chỉ một lỗi vơi gồm khi bị trừng pphân tử khôn cùng nặng, kẻ ác núp láng chức quyền giết thịt bạn lại không trở nên trừng phạt; tỉ nhỏng vụ bạn chăn uống chó thả chó cắn bị tiêu diệt bạn tại một đồn điền bên trên tây nguim,( nguim nhân chỉ tại nghèo bắt đầu đi mót ít cà phê sau khoản thời gian người chủ sở hữu sẽ thu hoạch; lần chần bạn bị tiêu diệt có mấy bé với gồm em nhỏ tuổi như thế nào còn đi học thì coi nhỏng quăng quật học tập rồi ). Kẻ làm thịt fan chỉ để vừa lòng trúc tánh, người sở hữu nuôi bạn bè chó dữ ngần ngừ rằng che chở mang lại kẻ có tác dụng lầm lỗi là gây nghiệp cho y và cho chính mình nữa. Rồi tai nạn ngoài ý muốn giao thông xẩy ra hằng ngày gần như cơm bữa, chưa chắc chắn cái như thế nào nghiệp nặng rộng dòng làm sao.


Chuyên mục: Tin Tức

M88